Một Cộng Đoàn Có Chúa Hoạt Động



Gioan 17,20-26

Mấy ngày nay, tôi hay nghĩ tới họ đạo Thanh Tâm này. Tôi nhìn về đây với câu hỏi: Đạo đức của cộng đoàn biên giới 2 tỉnh An Giang - Cần Thơ này đang lên hay đang xuống?

Tất nhiên tôi muốn câu trả lời sẽ là “đang lên” chứ không đang xuống. Sau khi quan sát tình hình, so sánh trước sau, xa gần, tôi đã có một câu trả lời tương đối lạc quan. Bởi vì, nếu tôi không lầm, thì trong thời gian qua, họ đạo đã đạt được một số tiến triển trên đường đạo đức. Đáng kể là mấy tiến triển sau đây:

- Trước hết, tôi thấy phát triển bầu khí nội bộ bình an trong tinh thần bác ái đối với nhau và hiếu thảo đối với Chúa. Thực vậy, khi phải đánh giá ai, tôi thường dựa vào tiêu chuẩn đầu tiên này là bác ái. Phải thế thôi. Bởi vì bác ái là đặc điểm căn bản của người tin theo Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã quả quyết như vậy: “Người ta cứ dấu này mà nhận biết các con là môn đệ Thầy là các con yêu thương nhau” (Ga 13,35). Tôi đã căn cứ vào tiêu chuẩn đầu tiên đó, để nhận xét về họ đạo Thanh Tâm này, và tôi đã thấy tình hình chung về bác ái là tương đối tốt, với những tiến triển nhỏ về danh tiếng nhưng lớn về thiện chí. Thiện chí của nhiều anh chị em là những hy sinh, những phấn đấu, không phải một ngày, mà là mỗi ngày. Thiện chí đó tuy âm thầm, nhưng thực sự lớn lao.

- Cùng với bác ái nội bộ, tinh thần liên đới với xã hội trong họ đạo cũng đã phát triển. Đây là một điểm xem ra chưa được chú ý đủ tại nhiều họ đạo. Thậm chí nơi nhiều người, nó chưa được kể như một điều kiện đạo đức. Đang khi Công đồng Vatican II đã xác định rõ nó là một đòi hỏi của người môn đệ Chúa. “Những vui mừng và những hy vọng, những buồn sầu và những lo âu của những con người thời nay cũng là những vui mừng, những hy vọng, những buồn sầu và những lo âu của những người môn đệ Chúa” (Gaudium et Spes 1). Riêng nơi họ đạo Thanh Tâm này, tinh thần liên đới với xã hội đang phát triển theo chiều hướng tốt. Sự đồng cảm, sự đồng hành với địa phương trong các vấn đề phát triển cộng đồng đã không được coi như một việc quan trọng của đức bác ái và công bình xã hội. Họ đạo anh chị em đã hiểu đúng điều đó, và cũng đã thực hiện đúng điều đó, theo khả năng của mình. Thiết tưởng đây là một việc đạo đức gây ảnh hưởng tốt, một hướng truyền giáo thích hợp, một cách làm chứng dễ hiểu về Hội Thánh.

- Tiến triển thứ ba mà tôi muốn nêu lên ở đây là lòng ái mộ của anh chị em đối với Lời Chúa và Mình thánh Chúa. Tôi biết là anh chị em siêng năng đi lễ, rước lễ, học hỏi Lời Chúa. Tôi thấy nhiều người trong anh chị em còn làm hơn thế nữa, đó là cố gắng sống thánh lễ và sống Lời Chúa. Những việc làm này sẽ dần dần cho anh chị em những cảm nghiệm sống động về những gì Chúa Giêsu đã cầu nguyện mà bài Phúc Âm hôm nay ghi lại: “Lạy Cha, những kẻ Cha ban cho Con thì Con muốn rằng: Con ở đâu chúng cũng được ở đấy với Con, để chúng chiêm ngưỡng vinh quang, mà Cha đã ban cho Con” (Ga 17,24). Sống thánh lễ và sống lời Chúa, chúng ta sẽ gặp gỡ Đức Kitô, sẽ được ở trong tình yêu của Người. Đó là một hạnh phúc sẽ làm cho chúng ta nếm được vui mừng và bình an lạ lùng dành riêng cho những con cái Chúa.

Với ba phát triển tôi vừa ghi nhận và nêu lên, họ đạo Thanh Tâm này, tuy bé nhỏ, vẫn có thể làm chứng phần nào cho Nước Trời. Nếu họ đạo tiếp tục đi theo hướng phát triển đó, họ đạo sẽ góp phần không nhỏ vào việc truyền giáo.

Chúng ta hãy quyết tâm đi theo hướng phát triển đó. Chúa Thánh Thần sẽ giúp chúng ta, nếu chúng ta biết cầu nguyện với Người, không phải chỉ hôm nay, mà mọi ngày mãi mãi. Chúng ta sẽ là một cộng đoàn có Chúa hiện diện, có Chúa hoạt động. Nhờ Chúa Thánh Thần, chúng ta sẽ hiểu: Để đón nhận Nước Trời không phải chỉ cần phát triển bí tích, xây cất cơ sở, và kiện toàn tổ chức cơ chế, mà còn phải thực hiện nhiều điều kiện rất quan trọng khác, như chúng ta vừa thấy một phần nhỏ.

Xin Chúa Thánh Thần thương đến chúng ta.