ĐÁNH RƠI THÁNH GIÁ



Một chút suy tư trong Tuần Thánh khởi đi từ câu chuyện sau : Có gia đình Công giáo nọ, khá siêng năng tham dự thánh lễ, và các việc đạo đức. Đứa con đầu lòng là một cô bé vừa chớm lớn, vì thương con, Cha mẹ mua cho con một dây chuyền vàng tây, có cây Thánh giá nhỏ xinh xinh, một chút gọi là đồ trang sức cho con, vã lại cũng để minh chứng con mình có Đạo…Một ngày nọ sau giờ học, đứa con gái hớt hải chạy về nhà báo là đã đánh rơi cây Thánh giá. Vì quá xót của, như tai họa đang ập đến gia đình mình, cả nhà đổ xô đi tìm, nhưng vô vọng… Cha mẹ dùng mọi ngôn từ để chửi mắng người con, cô gái bé bỏng chỉ biết khóc. Thế là mọi chiều chuộng cha mẹ dành cho cô con gái cưng bị cắt đứt……

Đối với người Công giáo, đặt biệt trong mùa Chay và Tuần Thánh, Thánh giá trên đó Chúa bị đóng đinh để lột tả tình yêu bao la tuyệt vời của Thiên Chúa ban tặng cho nhân loại tội lỗi. Ý nghĩa của cây Thánh giá được Giáo hội và nhân loại ca tụng và tôn vinh qua muôn thế hệ…

Câu chuyện nhỏ trên đánh thức những trăn trở của tôi bằng những thúc bách của Thập giá : “ Rồi Đức Giêsu nói với các môn đệ : “Ai muốn theo Thầy phải từ bỏ chính mình, vác Thập giá mình mà theo” (Mt 16,24); “ Ai không vác Thập giá mình mà theo Thầy thì không xứng với Thầy “ (Mt 10,38).

Lời Chúa thật rõ ràng, ai cũng hiểu được, không tài nào cắt nghĩa khác hơn để dễ dàng cho mình, du di cho mình tí chút. Theo Chúa thì không thể “đánh - rơi - Thánh - giá”.

Chúa đã dạy ta :

  • THEO CHÚA = VÁC THÁNH GIÁ MÌNH
  • VÁC THÁNH GIÁ MÌNH = TỪ BỎ CHÍNH MÌNH
  • TỪ BỎ CHÍNH MÌNH = YÊU THƯƠNG NGƯỜI KHÁC
Một trong những lý do chính yếu đưa đến việc Chúa phải vác Thánh giá, Chúa dã dạy con đường yêu thương đối nghịch với cách yêu thương của truyền thống Do Thái đương thời. Chúa đã sống và truyền dạy : Phải yêu thương hết mọi người ngay cả kẻ địch thù, cầu nguyện cho kẻ bắt bớ, yêu cả người khác nòi giống. Truyền thống Do Thái( mắt đền mắt, răng đền răng), chỉ yêu thương những người đồng chủng.

Câu chuyện từ đầu cho ta thấy, sở dĩ Cha mẹ cô bé có những thái độ phũ phàng với người con yêu dấu vì tiếc của, chứ không phải vì giá trị cây Thánh giá trong cuộc đời…

Những tư tưởng lối sống dễ dàng thoải mái luôn bủa vây ăn rễ sâu trong lòng người.

  • “ Hòn đất ném đi hòn chì ném lai”
  • “ Ông thụt cái giò bà thò chai rựơu “
  • “ Có qua có lại mới toại lòng nhau”
Ca dao tục ngữ đã có từ ngàn xưa. Cái văn hóa Duy vật làm cho lòng người xơ cứng, mất cảm giác yêu thương. Con người sẵn sàng đánh rơi Thánh giá, hay thậm chí vứt bỏ Thánh giá mà vẫn thanh thản không một chút áy náy, ngay cả những người thân nhất với mình vẫn vỗ tay vui. Chả bù cho sự kiện mất cây Thánh giá nhỏ bằng vàng tây!!

Vác Thánh giá là thực hiện di chúc thiêng liêng, lời trối ân tình, giới răn mới của Chúa Giêsu : “Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em” (Gioan 13,34)

Vác Thánh giá đồng nghĩa với yêu thương. Vứt bỏ Thánh Giá đồng nghĩa Chiến tranh, bạo lực, bất hòa

Câu Chuyện Cổ Trung Hoa kể lại câu chuyện về một Kiều Nữ vừa đẹp, vừa vẹn toàn cầm, kỳ, thi, họa. Cô sống trên một chiếc thuyền, rày đây mai đó, đàn ca. Nhiều chàng trai ngấp nghé nhưng bị cô từ chối. Môt ngày nọ cô đến khúc sông có ngôi làng nổi tiếng có nhiều trang công tử tài hoa. Tiếng đồn kiều nữ đến khúc sông làng mình, bốn trang công tử nổi tiếng nhứt làng đi thuyền về phía kiều nữ xin được chiêm ngưỡng dung nhan, và thưởng thức tiếng đàn bất hủ. Kiều nữ bèn ra điều kiện, ai muốn được lên thuyền cùng thiếp, phải là người vẽ đẹp nhất chân dung bạn mình, thế là suốt một buổi bốn công tử ra sức trổ tài, đến chiều các bức họa đã xong. Giờ chấm thi hồi hộp đã đến, mổi công tử tự giơ bức họa của mình lên và công bố đây là bức họa của…! Công tử A vẽ công tử B, công tử B vẻ công tử C, công tử C vẽ công tử D…Các công tử đã thêm vào gương mặt bạn mình một điểm xấu : người thì có chiếc tai thật dài, người thì thêm vào cái mũi cà chua, người thì thêm vào con mắt xếch lên….Kết quả là một trận ẩu đả xảy ra. Tại sao mầy vẽ tao như thế ?….Trận ẩu đả kéo dài không dứt. Đến chiều các công tử thương tích đầy mình lặng lẽ bỏ đi, mang theo mối thù không nguôi. Kiều nữ gãy đàn cười thầm….

Hậu quả của khước từ Thánh Giá là khước từ nền văn minh tình thương, là vô cảm với những gì xung quanh tôi. Tội ác, chiến tranh, hận thù, bất hòa ập đến cho Gia đình, xã hội…Làm băng hoại mối dây thiêng liêng của Hôn Nhân, gia đình. Vẫn còn đó những cuộc nội chiến, Chiến tranh giữa các Quốc gia vẫn xãy ra hàng ngày, Người ta không thể vẽ được khuôn mặt khả ái của tha nhân khi không thấm đượm tình thương xuất phát từ Thánh Giá….

Vác Thánh Giá là một nhu cầu, là bước đột phá, đánh vỡ mọi trở ngại, nếp nghĩ dịu dàng,thư thái,có khi đầy ắp âm mưu

Đài Truyền Hình Vĩnh Long Có chiếu Phim phóng sự đoạt giải bạc Liên Hoan Phim năm 2005.

Câu chuyện phim kể về một người chồng tật nguyền, trong một gia đình nghèo khổ, hàng ngày phải đi bán vé số trên đôi chân không vững. Trong vùng anh sống gần đường lộ, Có những người chuyên rãi đinh trên đoạn đường thiên lý vắng bóng nhà dân, thế là có những xe dẫm phải, các anh ấy tha hồ chém đẹp, bằng nghề vá xe lưu động của mình. Cái nghề nay chắc không có trên Thế giới! Có những tai nạn chết người xảy ra khi có những chiếc xe đang đi tốc độ cao dẫm phải đinh…Trong cái gian khổ của anh chàng đi bán vé số nảy ra một sáng kiến, nghịch với những người rãi đinh. Trên cái cây anh cầm để chống đi cho vững có gắn thêm cục nam châm, mỗi lần thấy có đinh trên đường anh đưa cục nam châm đến, thế là anh đã thu gom được tội ác. Mỗi lần đi bán vé số về anh bỏ những chiếc đinh vào trong những chiếc lọ, lúc buồn anh đem ra ngắm như ngắm những chứng tích tội ác của con người, anh cảm thấy thanh thản tâm hồn vì mình đã làm một điều có ích cho đời….

Thế đấy, vì mối lợi cho riêng cho mình con người đang rãi đinh trong cuộc sống nhân loại, trong những tâm hồn, những con tim thơ ngây….Trách nhiệm Kitô hữu hãy mang Thánh-Giá –Mình để Thu gom lại những tội ác, nhốt trong bình thủy tinh như anh chàng bán vé số nọ

Hãy mang trên mình Cây Thánh Giá. Nói như Đức Hồng Y FX. Nguyễn văn Thuận khi Ngài còn ở tù. Con hãy mang đồng phục, nói ngôn ngữ : Bác Ái, Bác Ái là chứng tích biết con là môn đệ của Chúa(Goan 13,35) là dấu hiệu rẻ mà khó kiếm nhất. Bác ái là sinh ngữ số một mà Thánh Phaolô cho rằng cao trọng hơn tiếng nói của loài người và các Thiên Thần, là thứ ngôn ngữ độc nhất sẽ tồn tại trên Thiên đàng(1 Cor 13,11 ).

“Yêu tha nhân….”. Điều này chỉ có thể xảy ra trên cơ sở một cuộc gặp gỡ thân mật với Chúa Giêsu, một cuộc gặp gỡ trở nên cuộc hiệp thông ý chí, một cuộc gặp gỡ ảnh hưởng đến cảm xúc của tôi. Từ đó tôi nhìn tha nhân không phải bằng đôi mắt và cảm xúc của mình nhưng từ quan điểm của Chúa Giêsu Kitô……Khi nhìn với đôi mắt của Chúa Ki tô tôi có thể trao cho tha nhân nhiều hơn những nhu cầu bề ngoài của họ.Tôi có thể trao cho họ ánh mắt yêu thương mà họ thèm khát. Ở đây ta thấy SỰ TƯƠNG TÁC cần thiết giữa tình yêu Thiên Chúa và tha nhân mà thư Thánh Gioan đã đề cập với sự nhấn mạnh.

Như vậy. “Nếu tôi chẳng có chút liên hệ nào với Thiên Chúa trong đời tôi, tôi không thể thấy nơi tha nhân những gì nhiều hơn là họ, và tôi không thể thấy nơi họ hình bóng của Thiên Chúa “ (Trích Thông Điệp Thiên Chúa Là Tình Yêu của ĐTC Bênêdictô XVI số 18)

(Tuần Thánh 2006)