Chúa Hiển Linh - sứ mạng của người tín hữu
SUY NIỆM TIN MỪNG LỄ CHÚA HIỂN LINH NĂM A
(Mt 2, 1-12)
Hôm nay, Hội Thánh long trọng cử hành Lễ Chúa Hiển Linh, hay còn gọi là Lễ Chúa Tỏ Mình, một trong những lễ cổ kính và giàu chiều sâu đức tin nhất của Ki-tô giáo. Ngay từ những thế kỷ đầu, đặc biệt nơi các Giáo Hội Đông phương, lễ này đã được cử hành để tuyên xưng rằng: Thiên Chúa đã tỏ mình ra cho nhân loại nơi Đức Giê-su Ki-tô, và ơn cứu độ của Người không dành riêng cho một dân tộc, nhưng cho toàn thể muôn dân.
Từ “Hiển Linh” bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp Epiphaneia, hay Epiphaino, có nghĩa là Thiên Chúa tự mặc khải trong nhân tính của Đức Ki-tô, khiến người khác có thể trông thấy mình được được. Nếu lễ Giáng Sinh nhấn mạnh sự ẩn mình của Thiên Chúa trong thân phận nghèo hèn của Trẻ Thơ Bê-lem, thì lễ Hiển Linh lại làm nổi bật việc Thiên Chúa chủ động tỏ mình, xuất hiện qua chính nhân tính ấy, để con người nhận ra và thờ lạy.
Dấu chỉ đặc biệt của sự tỏ mình này chính là ánh sao lạ. Thiên Chúa dùng ánh sao để dẫn đường cho Ba Nhà Đạo Sĩ từ phương Đông, những người không thuộc dân Do Thái, nhưng lại có tấm lòng khao khát chân lý. Nhờ ánh sao, họ lên đường tìm kiếm và cuối cùng gặp và tin nhận Đức Giê-su là Đấng Cứu Thế.
Ánh sáng bừng lên giữa bóng tối
Bài đọc I, trích sách ngôn sứ I-sai-a, vang lên như một lời công bố hùng hồn và đầy hy vọng: “Hãy đứng lên, hãy toả sáng ra, hỡi Giê-ru-sa-lem! Vì sự sáng của ngươi đã tới” (Is 60,1).
Trong bối cảnh dân Chúa đang sống giữa cảnh lưu đày, u tối và tuyệt vọng, I-sai-a loan báo rằng vinh quang của Thiên Chúa sẽ bừng lên, và các dân tộc sẽ tìm đến ánh sáng ấy. Lời tiên tri này được ứng nghiệm trọn vẹn nơi Đức Giê-su Ki-tô. Người chính là Ánh Sáng thật, không chỉ chiếu soi Ít-ra-en, mà còn chiếu soi muôn dân.
Ánh sáng của Chúa không xua tan bóng tối bằng bạo lực, nhưng bằng tình yêu, sự thật và lòng xót thương. Giữa một thế giới hôm nay còn đầy chiến tranh, hận thù, gian dối và chia rẽ, lễ Hiển Linh nhắc chúng ta rằng: “Ánh sáng đã đến trong thế gian”, và ánh sáng ấy vẫn đang mời gọi con người bước ra khỏi bóng tối của ích kỷ, sợ hãi và tội lỗi.
Đức Ki-tô là Ơn cứu độ cho toàn thế giới
Bài đọc II, trích thư thánh Phao-lô gửi tín hữu Ê-phê-xô, làm sáng tỏ chiều kích phổ quát của mầu nhiệm này: “Các dân ngoại được nên đồng thừa tự, đồng một thân thể, và đồng thông phần với lời hứa của Người” (Êp 3,6).
Đây là một mặc khải lớn lao: ơn cứu độ không còn bị giới hạn bởi huyết thống, luật lệ hay truyền thống, nhưng được ban cho tất cả những ai tin. Qua Đức Giê-su, Thiên Chúa phá đổ mọi bức tường ngăn cách để quy tụ nhân loại thành một gia đình duy nhất.
Lời này mời gọi mỗi Ki-tô hữu chúng ta hôm nay mở rộng con tim, biết tôn trọng, đối thoại và cộng tác với những người khác chúng ta về niềm tin, văn hóa và quan điểm. Chúng ta không được khép kín hay loại trừ, nhưng phải trở nên ánh sao sáng hay dấu chỉ sống động của sự hiệp nhất và tình huynh đệ phổ quát.
Hành trình của ánh sáng và đức tin
Ba Nhà Đạo Sĩ là hình ảnh tiêu biểu của những con người biết tìm kiếm Thiên Chúa. Tin Mừng theo thánh Mát-thêu thuật lại rằng: “Họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người” (Mt 2,11). Họ đọc ra dấu chỉ của Người nơi ngôi sao, dám lên đường, vượt đèo trèo sông, bất chấp nghịch cảnh và cả âm mưu của vua Hê-rô-đê. Họ không dừng lại ở kiến thức, nhưng để cho ánh sáng dẫn họ đến cuộc gặp gỡ đích thực với Thiên Chúa làm người.
Họ dâng lên Hài Nhi vàng, nhũ hương và mộc dược: vàng để tuyên xưng Người là Vua, nhũ hương để thờ lạy Người là Thiên Chúa, và mộc dược báo trước cuộc khổ nạn cứu độ. Trước một Hài Nhi nghèo hèn, họ đã nhận ra vinh quang đích thực.
Trái lại, vua Hê-rô-đê và các kinh sư, dù biết Kinh Thánh, lại không lên đường. Kiến thức không đi kèm lòng khiêm tốn và khao khát chân lý có thể dẫn con người đến sự mù lòa thiêng liêng.
Sứ mạng người Ki-tô hữu, phản chiếu Ánh Sáng
Lễ Hiển Linh không chỉ nói về một biến cố trong quá khứ, mà còn nói về sứ mạng của Giáo Hội và của người Ki-tô hữu chúng ta là phản chiếu Ánh Sáng hôm nay. Như Hiến chế Lumen Gentium khẳng định: “Ánh sáng muôn dân là chính Chúa Ki-tô”; Giáo Hội không phải là ánh sáng tự mình, nhưng có sứ mạng phản chiếu ánh sáng của Đức Ki-tô cho thế giới.
Mỗi Ki-tô hữu cũng vậy. Sau khi đã được ánh sáng Chúa chiếu soi, chúng ta được mời gọi thi hành sứ mạng của mình là trở thành những “ngôi sao nhỏ”, dẫn người khác đến với Chúa bằng đời sống yêu thương, trung thực, tha thứ và phục vụ. Chúng ta không cần làm những việc lớn lao, nhưng cần sống Tin Mừng cách nhất quán mỗi ngày.
Lễ Chúa Hiển Linh khẳng định rằng Thiên Chúa không ẩn mình, nhưng luôn tỏ lộ cho những ai thành tâm tìm kiếm. Ngài mời gọi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn, theo ánh sáng đức tin, để gặp được Đức Ki-tô là Ánh Sáng thật chiếu soi trần gian.
Ước gì, sau khi đã quỳ gối thờ lạy Chúa như Ba Nhà Đạo Sĩ năm xưa, chúng ta cũng trở về bằng con đường khác: con đường của một đời sống được biến đổi, để chính chúng ta trở nên ánh sáng của Chúa giữa lòng thế giới hôm nay. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ
SUY NIỆM TIN MỪNG LỄ CHÚA HIỂN LINH NĂM A
(Mt 2, 1-12)
Hôm nay, Hội Thánh long trọng cử hành Lễ Chúa Hiển Linh, hay còn gọi là Lễ Chúa Tỏ Mình, một trong những lễ cổ kính và giàu chiều sâu đức tin nhất của Ki-tô giáo. Ngay từ những thế kỷ đầu, đặc biệt nơi các Giáo Hội Đông phương, lễ này đã được cử hành để tuyên xưng rằng: Thiên Chúa đã tỏ mình ra cho nhân loại nơi Đức Giê-su Ki-tô, và ơn cứu độ của Người không dành riêng cho một dân tộc, nhưng cho toàn thể muôn dân.
Từ “Hiển Linh” bắt nguồn từ tiếng Hy Lạp Epiphaneia, hay Epiphaino, có nghĩa là Thiên Chúa tự mặc khải trong nhân tính của Đức Ki-tô, khiến người khác có thể trông thấy mình được được. Nếu lễ Giáng Sinh nhấn mạnh sự ẩn mình của Thiên Chúa trong thân phận nghèo hèn của Trẻ Thơ Bê-lem, thì lễ Hiển Linh lại làm nổi bật việc Thiên Chúa chủ động tỏ mình, xuất hiện qua chính nhân tính ấy, để con người nhận ra và thờ lạy.
Dấu chỉ đặc biệt của sự tỏ mình này chính là ánh sao lạ. Thiên Chúa dùng ánh sao để dẫn đường cho Ba Nhà Đạo Sĩ từ phương Đông, những người không thuộc dân Do Thái, nhưng lại có tấm lòng khao khát chân lý. Nhờ ánh sao, họ lên đường tìm kiếm và cuối cùng gặp và tin nhận Đức Giê-su là Đấng Cứu Thế.
Ánh sáng bừng lên giữa bóng tối
Bài đọc I, trích sách ngôn sứ I-sai-a, vang lên như một lời công bố hùng hồn và đầy hy vọng: “Hãy đứng lên, hãy toả sáng ra, hỡi Giê-ru-sa-lem! Vì sự sáng của ngươi đã tới” (Is 60,1).
Trong bối cảnh dân Chúa đang sống giữa cảnh lưu đày, u tối và tuyệt vọng, I-sai-a loan báo rằng vinh quang của Thiên Chúa sẽ bừng lên, và các dân tộc sẽ tìm đến ánh sáng ấy. Lời tiên tri này được ứng nghiệm trọn vẹn nơi Đức Giê-su Ki-tô. Người chính là Ánh Sáng thật, không chỉ chiếu soi Ít-ra-en, mà còn chiếu soi muôn dân.
Ánh sáng của Chúa không xua tan bóng tối bằng bạo lực, nhưng bằng tình yêu, sự thật và lòng xót thương. Giữa một thế giới hôm nay còn đầy chiến tranh, hận thù, gian dối và chia rẽ, lễ Hiển Linh nhắc chúng ta rằng: “Ánh sáng đã đến trong thế gian”, và ánh sáng ấy vẫn đang mời gọi con người bước ra khỏi bóng tối của ích kỷ, sợ hãi và tội lỗi.
Đức Ki-tô là Ơn cứu độ cho toàn thế giới
Bài đọc II, trích thư thánh Phao-lô gửi tín hữu Ê-phê-xô, làm sáng tỏ chiều kích phổ quát của mầu nhiệm này: “Các dân ngoại được nên đồng thừa tự, đồng một thân thể, và đồng thông phần với lời hứa của Người” (Êp 3,6).
Đây là một mặc khải lớn lao: ơn cứu độ không còn bị giới hạn bởi huyết thống, luật lệ hay truyền thống, nhưng được ban cho tất cả những ai tin. Qua Đức Giê-su, Thiên Chúa phá đổ mọi bức tường ngăn cách để quy tụ nhân loại thành một gia đình duy nhất.
Lời này mời gọi mỗi Ki-tô hữu chúng ta hôm nay mở rộng con tim, biết tôn trọng, đối thoại và cộng tác với những người khác chúng ta về niềm tin, văn hóa và quan điểm. Chúng ta không được khép kín hay loại trừ, nhưng phải trở nên ánh sao sáng hay dấu chỉ sống động của sự hiệp nhất và tình huynh đệ phổ quát.
Hành trình của ánh sáng và đức tin
Ba Nhà Đạo Sĩ là hình ảnh tiêu biểu của những con người biết tìm kiếm Thiên Chúa. Tin Mừng theo thánh Mát-thêu thuật lại rằng: “Họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người” (Mt 2,11). Họ đọc ra dấu chỉ của Người nơi ngôi sao, dám lên đường, vượt đèo trèo sông, bất chấp nghịch cảnh và cả âm mưu của vua Hê-rô-đê. Họ không dừng lại ở kiến thức, nhưng để cho ánh sáng dẫn họ đến cuộc gặp gỡ đích thực với Thiên Chúa làm người.
Họ dâng lên Hài Nhi vàng, nhũ hương và mộc dược: vàng để tuyên xưng Người là Vua, nhũ hương để thờ lạy Người là Thiên Chúa, và mộc dược báo trước cuộc khổ nạn cứu độ. Trước một Hài Nhi nghèo hèn, họ đã nhận ra vinh quang đích thực.
Trái lại, vua Hê-rô-đê và các kinh sư, dù biết Kinh Thánh, lại không lên đường. Kiến thức không đi kèm lòng khiêm tốn và khao khát chân lý có thể dẫn con người đến sự mù lòa thiêng liêng.
Sứ mạng người Ki-tô hữu, phản chiếu Ánh Sáng
Lễ Hiển Linh không chỉ nói về một biến cố trong quá khứ, mà còn nói về sứ mạng của Giáo Hội và của người Ki-tô hữu chúng ta là phản chiếu Ánh Sáng hôm nay. Như Hiến chế Lumen Gentium khẳng định: “Ánh sáng muôn dân là chính Chúa Ki-tô”; Giáo Hội không phải là ánh sáng tự mình, nhưng có sứ mạng phản chiếu ánh sáng của Đức Ki-tô cho thế giới.
Mỗi Ki-tô hữu cũng vậy. Sau khi đã được ánh sáng Chúa chiếu soi, chúng ta được mời gọi thi hành sứ mạng của mình là trở thành những “ngôi sao nhỏ”, dẫn người khác đến với Chúa bằng đời sống yêu thương, trung thực, tha thứ và phục vụ. Chúng ta không cần làm những việc lớn lao, nhưng cần sống Tin Mừng cách nhất quán mỗi ngày.
Lễ Chúa Hiển Linh khẳng định rằng Thiên Chúa không ẩn mình, nhưng luôn tỏ lộ cho những ai thành tâm tìm kiếm. Ngài mời gọi chúng ta bước ra khỏi vùng an toàn, theo ánh sáng đức tin, để gặp được Đức Ki-tô là Ánh Sáng thật chiếu soi trần gian.
Ước gì, sau khi đã quỳ gối thờ lạy Chúa như Ba Nhà Đạo Sĩ năm xưa, chúng ta cũng trở về bằng con đường khác: con đường của một đời sống được biến đổi, để chính chúng ta trở nên ánh sáng của Chúa giữa lòng thế giới hôm nay. Amen.
Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ