1. Cha Michael Pfleger được minh oan khỏi cáo buộc lạm dụng mới nhất và được phục chức.

Đức Hồng Y Blase Cupich của Chicago cho biết trong một bức thư gửi đến giáo xứ hôm thứ Hai, ngày 24 tháng 8, rằng cha xứ lâu năm của Giáo xứ St. Sabina ở Chicago đã được phục chức sau khi được minh oan khỏi cáo buộc lạm dụng tình dục trong quá khứ.

"Cảm ơn anh chị em đã cầu nguyện và ủng hộ Cha Michael Pfleger trong thời gian ngài vắng mặt khi cáo buộc chống lại ngài đang được điều tra", Hồng Y Cupich nói. Ngài giải thích rằng Hội đồng Xét duyệt Độc lập của tổng giáo phận đã đi đến kết luận rằng "không có lý do để tin rằng Cha Pfleger có tội như cáo buộc này".

Cupich tiếp tục: "Sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, tôi đã chấp nhận kết luận của họ và đã phục chức cho Cha Pfleger trở lại phục vụ tại nhà thờ St Sabina, có hiệu lực ngay lập tức."

Ngày 11 tháng 7, Cha Pfleger bị đình chỉ chức vụ mục vụ sau cáo buộc lạm dụng tình dục một học sinh tại một trường học có liên hệ với nhà thờ St Sabina cách đây vài thập niên. Cha Pfleger phủ nhận các cáo buộc và cho rằng chúng mang động cơ chính trị. Trước đó, ngài đã bị cáo buộc – và được minh oan – về hành vi sai trái tình dục đến bốn lần trong các vụ kiện cáo riêng biệt. Đây là lần thứ 5 ngài bị cáo gian.

Nhà thờ St. Sabina là một giáo xứ chủ yếu là người Mỹ gốc Phi ở Chicago, nổi tiếng với các chương trình hoạt động xã hội và cộng đồng. Cha Pfleger đã phục vụ tại giáo xứ này từ năm 1981 và hiện được ghi nhận là "linh mục cao cấp" trên trang Web của giáo xứ.

Việc cha Pfleger được phục chức diễn ra vài ngày sau khi giáo dân và các thành viên cộng đồng khác tổ chức nhiều cuộc biểu tình bên ngoài Nhà thờ Chính tòa Holy Name và văn phòng tổng giáo phận. Những người tham gia biểu tình cho biết họ tin rằng quá trình minh oan cho cha Pfleger đã kéo dài quá lâu và họ muốn vị linh mục của mình trở lại.

Trong bức thư hôm thứ Hai, Hồng Y Cupich đã bảo vệ Hội đồng Xét duyệt.

"Một cuộc điều tra độc lập bảo đảm cho công chúng và người đưa ra lời buộc tội về một sự xem xét công bằng và khách quan đối với tất cả các vấn đề liên quan đến những trường hợp như vậy. Nó cũng bảo vệ các quyền và lợi ích của giáo sĩ bị buộc tội, đặc biệt nếu hội đồng kết luận rằng không có lý do để tin rằng người bị buộc tội có tội như cáo buộc," Hồng Y Cupich nói.

"Trong trường hợp đó, vị giáo sĩ có quyền tự do trở lại phục vụ mà không bị vướng mắc bất kỳ nghi ngờ nào. Tóm lại, không ai nên đánh giá thấp giá trị của một cuộc điều tra độc lập và có kỷ luật, ngay cả khi nó được công khai và đòi hỏi một lượng thời gian đáng kể," ngài nói.

Đức Hồng Y Cupich thừa nhận giáo xứ đã trải qua những đau khổ "thực sự và đau đớn" trong thời gian cha Pfleger bị đình chỉ công tác trong quá trình điều tra.

"Nhưng tôi mong các bạn hãy để Lời Chúa trong cuối tuần này giải thoát anh chị em khỏi mọi nỗi buồn và thất vọng. Hãy đáp lại lời mời gọi của Chúa Kitô, cùng chia sẻ những đau khổ của mình với công việc cứu rỗi của Ngài. Hãy nhớ đến phẩm giá của các bạn với tư cách là môn đệ, những người có thể khẳng định rằng Chúa Giêsu đã cùng chia sẻ những đau khổ của các bạn với những đau khổ của Ngài để cứu rỗi thế giới," ngài nói.

Đức Hồng Y Cupich nói: "Giáo xứ sẽ luôn nhận được sự ủng hộ và lời cầu nguyện của tôi khi các bạn tiếp tục là ngọn đèn soi sáng cộng đồng, một tấm gương tuyệt vời đã làm nên tên tuổi của nhà thờ St Sabina qua nhiều thế hệ."


Source:Catholic Herald



2. Đức Tổng Giám Mục Cordileone: Giáo hội sẽ được ‘đổi mới’ thông qua các vị tử đạo Nigeria

Trong lễ phong chức linh mục mới tại Nigeria, Đức Tổng Giám Mục Salvatore Cordileone khẳng định rằng các quốc gia phương Tây cần tấm gương và nguồn cảm hứng từ các tín hữu Công Giáo Phi Châu, những người đã chịu tử đạo vì đức tin.

"Ngoài tiếng nói của Phi Châu, phương Tây cũng cần đến sự làm chứng của Phi Châu, đặc biệt là sự làm chứng của Nigeria." Đó là những lời của Đức Tổng Giám Mục Cordileone của San Francisco khi ngài phong chức cho 14 linh mục mới thuộc Giáo phận Makurdi vào ngày 22 tháng 8.

Khi suy ngẫm về tình trạng của Giáo hội trên toàn thế giới, Đức Tổng Giám Mục Cordileone đã ca ngợi các tín hữu Công Giáo Nigeria vì sự kiên định làm chứng cho đức tin của họ. Ngài nói rằng các tín hữu Công Giáo Nigeria thể hiện tình yêu đối với đức tin mà nhiều người ở phương Tây đã đánh mất.

"Trong thế hệ Kitô hữu của chúng ta, chính Nigeria là quốc gia mà Chúa Kitô kêu gọi thánh hóa thế giới, đó là bổn phận của linh mục, bằng cách đồng nhất với Ngài như một nạn nhân theo nghĩa đen nhất," Đức Tổng Giám Mục nói.

Đức Tổng Giám Mục Cordileone bày tỏ sự ngưỡng mộ của mình đối với các vị giáo sĩ trẻ người Nigeria, nói rằng chính họ mới là người nên thuyết giảng cho ngài vì "các bạn là những người đang hi sinh mạng sống của mình cho Chúa, rất nhiều anh chị em của các bạn đã làm điều đó bằng máu, những người khác thì phải chịu đựng sự đảo lộn và mất mát hoàn toàn cuộc sống. "

Những lời của Đức Tổng Giám Mục không chỉ đơn thuần là lời nói suông. Nigeria được xác định là quốc gia nguy hiểm nhất trên thế giới đối với Kitô hữu, theo báo cáo Danh sách Đỏ năm 2025 của Tổ chức Cứu trợ Kitô giáo Toàn cầu, gọi tắt là GCR. Khoảng 8.000 tín hữu Kitô đã bị các phần tử Hồi giáo cực đoan sát hại vào năm 2023, và hơn 50.000 tín hữu Kitô đã bị giết hại ở Nigeria kể từ năm 2009.

Các linh mục, chủng sinh và tu sĩ thường xuyên bị quân đội bắt cóc, sau đó bị giữ để đòi tiền chuộc hoặc bị tra tấn và giết hại.

Bên cạnh số người chết khổng lồ là một lượng lớn gia đình buộc phải rời bỏ nhà cửa do các cuộc tấn công và bạo lực trong khu vực. Năm ngoái, tổ chức Open Doors UK đã ghi nhận Nigeria là "tâm điểm" của tình trạng di cư của người Kitô hữu, với hàng ngàn người buộc phải rời bỏ nhà cửa và "gần một nửa" trong tổng số 210.000 người Kitô hữu di cư trên toàn cầu là đến từ Nigeria.

Trong bài giảng của ngài, Đức Tổng Giám Mục Cordileone đã đề cập đến cuộc bức hại này và nói rằng "điều trớ trêu là chúng ta lại cần tấm gương này ở phương Tây."

Ngài nói rằng các quốc gia phương Tây đã "bị áp bức không phải bằng máu và vũ khí, mà là bằng sự áp bức nội tâm, được đánh dấu bằng sự cô lập, trầm cảm, cô đơn và lo lắng." Số vụ tự tử đang gia tăng, cùng với đó là "sự suy thoái tinh thần" bắt nguồn từ "một nền văn hóa hưởng lạc chỉ tìm kiếm lợi ích cho bản thân và sẽ sử dụng bất kỳ phương tiện nào cần thiết để đạt được điều đó, thậm chí đến mức hủy hoại người khác nếu cần thiết."

"Phương Tây cần Phi Châu," Đức Tổng Giám Mục Cordileone tuyên bố. "Chúng ta cần tiếng nói của Phi Châu."

Từng là cái nôi của nền văn minh Kitô giáo, phương Tây giờ đây không còn hiểu được "những chân lý cơ bản", ngài nói thêm, bao gồm cả "ý nghĩa của việc trở thành một gia đình được sinh ra từ tình yêu thương hy sinh lẫn nhau của vợ chồng". Do đó, phương Tây đã trở nên "vô hồn và nhạt nhẽo", Đức Tổng Giám Mục Cordileone nói.

Những năm gần đây, Phi Châu đã phải hứng chịu sự tấn công từ các thế lực chống lại sự sống, khi các gói viện trợ ngày càng gắn liền với việc thúc đẩy tư tưởng LGBT hoặc tạo điều kiện tiếp cận các biện pháp tránh thai và phá thai. Sự phản kháng từ các tín hữu Kitô giáo ở Phi Châu rất mạnh mẽ trước sự thúc đẩy không ngừng của một số tầng lớp tinh hoa ở phương Tây đối với các biện pháp này. Đức Tổng Giám Mục Cordileone đã ca ngợi Nigeria vì đã "chống lại" các "thế lực hùng mạnh" đứng sau động thái này.

"Tôi biết áp lực rất lớn đối với các nhà lãnh đạo quốc gia trên lục địa này, nhưng chúng tôi ở phương Tây, những người giữ vững chân lý của Chúa Kitô và nhân phẩm con người, trông chờ các bạn ở Phi Châu sẽ đứng vững," ngài nói. "Chúng tôi sát cánh cùng các bạn, chúng tôi ủng hộ các bạn, và các bạn cũng ủng hộ chúng tôi. Phương Tây cần tiếng nói của Phi Châu, và tiếng nói của Phi Châu sẽ không bị dập tắt!"

Việc giới tinh hoa phương Tây thúc đẩy các biện pháp chống lại sự sống diễn ra song song với mối đe dọa thường trực về sự đàn áp đẫm máu đối với những người tuyên xưng đức tin, đặc biệt là ở Nigeria. Tổ chức Viện trợ cho Giáo hội, gọi tắt là ACN trước đây đã viết rằng Nigeria là nơi có nhiều cuộc đàn áp "hơn bất cứ nơi nào khác trên thế giới".

Những vụ tấn công cụ thể trong những tháng gần đây đã khiến Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đưa ra những lời kêu gọi mạnh mẽ trong các bài diễn văn Angelus Chúa Nhật của ngài, bao gồm cả phản ứng trước các vụ tấn công xảy ra ngay tại bang Benue, nơi Đức Tổng Giám Mục Cordileone đã thực hiện lễ thụ phong linh mục.

Giám mục Wilfred Chikpa Anagbe của Giáo phận Makurdi cũng là một nhà hoạt động tích cực trên trường quốc tế, kêu gọi các nhà lập pháp can thiệp để bảo vệ các tín hữu Kitô giáo Nigeria. "Không một quốc gia nào có thể đứng nhìn công dân của mình bị tàn sát như súc vật mà lại nói rằng không thể làm gì được. Đó là tội diệt chủng", ngài khẳng định năm ngoái. Giám mục Anagbe đã nhận được những lời đe dọa giết người vì công việc của mình.

Trong khi Đức Tổng Giám Mục Cordileone bày tỏ niềm hy vọng và lời cầu nguyện của nhiều người Công Giáo về việc chấm dứt sự đàn áp như vậy ở Nigeria, ngài cảnh báo rằng những người chọn cách phớt lờ thực tế "sẽ phải gánh chịu hậu quả".

Ngài cảnh báo: "Những tiện nghi vật chất và nền văn hóa ích kỷ đã làm suy yếu sức mạnh tinh thần của chúng ta. Quá nhiều người không hiểu ý nghĩa của việc chịu khổ vì đức tin nơi Chúa Giêsu Kitô."

Nhưng cho đến khi thời điểm đó xảy ra và sự đàn áp chấm dứt, Đức Tổng Giám Mục Cordileone nhấn mạnh rằng Giáo hội Nigeria sẽ vẫn là nguồn khích lệ cho nhiều người ở những nơi xa xôi hơn. "Chúng ta được an ủi khi biết rằng Giáo hội sẽ được đổi mới thông qua sự chứng kiến của dòng máu Nigeria, khi các bạn dẫn dắt dân mình trong công việc tử đạo nội tâm, tức là chết đi đối với mọi thứ cản trở các bạn đạt được sự đồng nhất trọn vẹn hơn với Ngài vì dân Ngài, để các bạn có thể là cây cầu dẫn đến sự hiệp thông với Đấng là bình an, hạnh phúc, ánh sáng và tình yêu trọn vẹn."

Đức Tổng Giám Mục người Mỹ nhận xét rằng, giới giáo sĩ Công Giáo Nigeria "phải chịu đựng đến mức đổ máu nhưng vẫn giữ vững niềm vui trong đức tin Kitô giáo của mình".


Source:Catholic Herald



3. 30 phút có quá dài cho một buổi xưng tội không?

Một người phụ nữ trên diễn đàn X đã gửi một thông điệp đến những người Công Giáo, những người mà theo cô, đang dành quá nhiều thời gian trong tòa giải tội.

"Làm ơn đừng ở lại quá 30 phút trong tòa giải tội nữa," cô viết trong bài đăng ngày 12 tháng 8. "Đây không phải là nơi để bạn than vãn về cuộc sống của mình, đây là tòa giải tội."

Giải pháp của cô rất đơn giản: Người Công Giáo nên chuẩn bị và suy ngẫm về tội lỗi của mình trước đó "để nhanh chóng và hiệu quả." Nếu cần thêm thời gian, cô gợi ý, họ nên "xin một cuộc hẹn tư vấn tâm linh."

Bài đăng có thể đã biến mất trong dòng chảy thông thường của internet. Thay vào đó, một linh mục người Dominica đã nhảy vào phần bình luận.

Cha Gabriel Mosher nói: "Ý kiến của giáo dân về vấn đề này không đáng để xem xét. Cô ấy không nghe người ta xưng tội. Cô ấy thiếu một khuôn khổ tham chiếu khả thi. Hãy bỏ qua chuyện này đi."

Bài đăng ban đầu đã thu hút hơn 220.000 lượt xem — và rất nhiều ý kiến trái chiều.

Một số người Công Giáo đồng cảm với lời phàn nàn ban đầu, mô tả sự bực bội khi phải xếp hàng chờ xưng tội trong khi ai đó dành 20 hoặc 30 phút trong tòa giải tội. Những người khác chỉ ra rằng một người quay lại xưng tội sau nhiều thập niên, hoặc một người đang đối mặt với gánh nặng tâm linh nghiêm trọng, có thể cần nhiều thời gian hơn.

Ẩn sau những lời mỉa mai trên mạng là một câu hỏi chính đáng của người Công Giáo: Một buổi xưng tội thực sự nên kéo dài bao lâu?

Câu trả lời, có lẽ khá bất ngờ, là Giáo hội không đưa ra những hướng dẫn như vậy.

Cả Giáo lý của Giáo Hội Công Giáo lẫn Bộ luật Giáo luật đều không quy định thời gian xưng tội nên kéo dài năm phút, 10 phút hay 30 phút.

Điều 986 của Giáo luật yêu cầu các linh mục quản xứ phải tạo điều kiện cho việc xưng tội khi các tín hữu có lý do chính đáng để tìm kiếm và "vào những ngày và giờ được ấn định thuận tiện cho họ". Các tín hữu Công Giáo nhận thức được mình đang mắc tội trọng có nghĩa vụ xưng tội, và Giáo hội yêu cầu các tín hữu phải xưng tội trọng ít nhất một lần một năm.

Nhưng những yêu cầu đó không giải đáp được câu hỏi thực tế mà một linh mục phải đối mặt khi một người xưng tội đã ở trong tòa giải tội 20 phút và có người khác đang đợi bên ngoài.

Cha Jay Scott Newman, linh mục quản xứ nhà thờ Công Giáo St. Mary ở Greenville, Nam Carolina, cho biết thời điểm tổ chức phụ thuộc rất nhiều vào hoàn cảnh.

"Lời mở đầu cho những điều tôi sắp nói là tôi là một linh mục giáo xứ đang nói về các nhà thờ giáo xứ," ngài nói với tờ Register. "Bạn sẽ nhận được câu trả lời khác nhau từ một tu sĩ Dòng Tên sống trong một cộng đồng học thuật, hoặc một tu sĩ phục vụ tại một thánh đường lớn ở thành phố, hoặc một tu sĩ đóng vai trò là người hỗ trợ cho những người đi tĩnh tâm tại một tu viện."

Cha Luke Mary Fletcher, một tu sĩ dòng Phanxicô của phong trào Canh tân và là đồng linh mục quản nhiệm của Đền thờ Đức Mẹ Fatima thuộc Quân đội Xanh Quốc gia ở Asbury, New Jersey, đã trải nghiệm nhiều hoàn cảnh khác nhau. Ngài giải tội tại đền thờ, trong các giáo xứ và trong các khóa tĩnh tâm.

Ngài nhận thấy ba bối cảnh khác nhau.

Một giáo xứ có thể chỉ cần một khoảng thời gian giới hạn và một dòng người xưng tội ổn định. Một đền thờ có thể thu hút những người cố tình tìm kiếm một linh mục mà họ không biết, có lẽ vì một điều gì đó quan trọng đang xảy ra trong cuộc sống của họ hoặc vì họ muốn nói chuyện với một người khác ngoài cha xứ địa phương. Một khóa tĩnh tâm cũng có thể khác, với việc mọi người thực hiện một lời xưng tội sâu sắc hơn hoặc tổng quát hơn.

Mặc dù nghi thức bí tích giống nhau ở mọi hoàn cảnh, nhưng các tình huống xung quanh nghi thức đó lại khác nhau.

Cha Fletcher cũng hiểu được sự bực bội khi phải xếp hàng dài chờ xưng tội.

"Bản thân tôi cũng đi xưng tội, và tôi từng phải xếp hàng chờ một tiếng rưỡi mà chỉ có ba hoặc bốn người vào tòa giải tội", ngài nói.

"Bạn sẽ dễ có cảm giác rằng mọi chuyện lẽ ra phải nhanh hơn," ngài nói thêm. "Nhưng mặt khác, vì tôi là một linh mục, tôi nhận thức được rằng có thể có điều gì đó bất thường đang xảy ra. Điều này không bình thường. Nó thật phi thường, và vị linh mục cần phải dành thời gian đó."

Sự căng thẳng đó chính là trọng tâm của cuộc tranh luận.

Một người đang xếp hàng chờ có thể có lý do chính đáng để mong muốn quá trình này diễn ra nhanh hơn. Nhưng một linh mục ngồi đối diện với người xưng tội có thể biết điều gì đó mà những người bên ngoài tòa giải tội không biết.

Cha Fletcher nói: "Đôi khi bạn có cảm giác đây là một khoảnh khắc trọng đại đối với người này. Họ đã rất khó khăn để có can đảm xưng tội. Cuối cùng họ đã có đủ can đảm để làm điều đó sau một thời gian dài, hoặc đó có thể là một chủ đề mà họ rất cần phải nói ra nhưng chưa bao giờ có đủ can đảm. Và hôm nay là ngày đó."

Trong những khoảnh khắc như vậy, vị linh mục nên "tôn trọng điều đó", Cha Fletcher nói, chứ không phải chỉ đơn giản là giục người đó đi nhanh lên.

Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là mọi cuộc trò chuyện dài đều nên diễn ra trong tòa giải tội. Cha Newman nói: "Bí tích sám hối không phải là tư vấn mục vụ hay hướng dẫn tâm linh, và chắc chắn không phải là tư vấn tâm lý."

Một người gặp gỡ cha hướng dẫn tâm linh có thể dành một giờ để thảo luận về đời sống tâm linh của mình và kết thúc bằng việc xưng tội. Cha Newman lưu ý rằng điều đó khác với việc xếp hàng tại nhà thờ giáo xứ vào chiều thứ Bảy.

"Tại nhà thờ giáo xứ, tuần này qua tuần khác," ngài nói, "mọi người đến đó để thú nhận tội lỗi của mình, để nhận lời khích lệ hoặc hướng dẫn khi cần thiết, và sau đó được tha thứ."

Điều đó có nghĩa là toàn bộ cuộc gặp gỡ có thể kéo dài 90 giây hoặc hai phút.

"Và đó không phải là vấn đề," Cha Newman nói. "Đó không phải là một khuyết điểm. Đó là cách mà một nhà thờ giáo xứ nên hoạt động."

Nếu ai đó cần một cuộc trò chuyện dài hơn về một vấn đề tâm linh dai dẳng, linh mục có thể mời người đó tiếp tục thảo luận bên ngoài tòa giải tội thông qua hướng dẫn tâm linh hoặc giới thiệu tư vấn chuyên nghiệp.

Cha Fletcher lưu ý rằng một phần của thách thức đó là nhiều người Công Giáo có thể đơn giản là không biết mình phải làm gì khi bước vào tòa giải tội.

"Tôi có cảm giác rằng nhiều tín hữu cần được hướng dẫn và cung cấp thông tin về cách xưng tội," ngài nói.

Theo Cha Newman, cách đơn giản nhất để mọi người xưng tội dễ dàng hơn là chuẩn bị trước, tự vấn lương tâm và gọi tên tội lỗi của mình.

"Nhiều người Công Giáo không chỉ muốn nêu tên những tội lỗi của mình," ngài nói. "Họ muốn bạn biết lý do tại sao họ lại làm như vậy."

Nhưng nhìn chung, vị linh mục không cần biết toàn bộ câu chuyện về quá khứ.

"Người xưng tội thường muốn cung cấp bối cảnh, nhưng tất cả những gì cha giải tội cần là văn bản lời xưng tội," Cha Newman nói. "Hãy nêu ra tội lỗi của bạn. Đừng giải thích."

Nếu linh mục cần thêm thông tin, ngài có thể hỏi.

Lời thú tội không cần dài dòng mới có ý nghĩa. Sau 25 năm nghe xưng tội tại cùng một giáo xứ, Cha Newman biết nhiều người xưng tội qua tiếng bước chân hoặc cách họ đóng cửa tòa giải tội. Ngài nói: "Sự quen thuộc đó giúp tôi có thể nói rất ngắn gọn mà không tỏ ra cộc cằn hay coi thường."

Cha Fletcher cũng nhấn mạnh rằng, sự ngắn gọn không bao giờ được nhầm lẫn với sự thờ ơ.

"Tôi hy vọng rằng linh mục sẽ đón nhận người xưng tội như Chúa Kitô, Đấng chữa lành thiêng liêng, và người đó sẽ không rời khỏi buổi xưng tội với cảm giác rằng họ đã làm phiền linh mục, hoặc làm phiền lòng linh mục."

Khi nào ngắn gọn là tốt hơn

Cha Newman cho biết, câu hỏi về thời gian xưng tội nên kéo dài bao lâu đã gây ra nhiều tranh cãi, một phần vì nó liên quan đến một câu chuyện lớn hơn trong Giáo Hội Công Giáo.

"Chúng ta đang ở giai đoạn cuối của nửa thế kỷ hoàn toàn không nhất quán về mặt phụng vụ trong đời sống của Giáo hội," ngài nói.

Người Công Giáo thường nghĩ về "cuộc chiến phụng vụ" như những tranh luận về Thánh lễ — bằng tiếng Latinh hay tiếng Anh, truyền thống hay hiện đại. Nhưng Cha Newman lập luận rằng sự bất đồng này còn vượt xa Thánh lễ Chúa nhật.

"Đó là đám cưới, lễ rửa tội, lễ xác nhận đức tin," ngài nói. "Tất cả mọi thứ."

Việc xưng tội cũng không ngoại lệ. Cha Newman cho biết, ở một số nơi, bí tích sám hối gần như biến mất vào những năm 1970, được thay thế bằng các buổi lễ sám hối cộng đồng và đôi khi là sự tha tội chung trong những trường hợp không đáp ứng các yêu cầu của Giáo hội.

Ngài nhấn mạnh: "Những biến động về giáo lý, những cuộc tranh luận về phụng vụ và sự thiếu nhất quán nói chung trong đời sống của Giáo hội, tất cả đều góp phần tạo nên một sự thăng trầm đối với cả các linh mục và giáo dân trong việc hiểu về bí tích xưng tội."

Vậy, việc xưng tội nên kéo dài bao lâu?

Một buổi xưng tội có thể kéo dài 90 giây, 20 phút hoặc, trong những trường hợp đặc biệt, thậm chí còn lâu hơn. Đối với người Công Giáo bình thường thường xuyên đi xưng tội, Cha Newman tin rằng "ngắn gọn thì tốt hơn".

Điều đó không có nghĩa là việc xưng tội nên trở nên máy móc. Linh mục vẫn phải nhận biết khi nào ai đó cần được trấn an, khi nào một hoàn cảnh bất thường cần nhiều thời gian hơn và khi nào một cuộc trò chuyện dài hơn nên được thực hiện ở nơi khác ngoài tòa giải tội.

Cha Newman nói, mục tiêu trong bất kỳ hoàn cảnh nào không chỉ đơn thuần là đưa mọi người đi qua hàng mà là để họ có "trải nghiệm cá nhân về Chúa Phục Sinh".


Source:National Catholic Register