1. Bác sĩ khám cho một người đàn ông để quyết định có được an tử hay không bên ngoài một cửa hàng bánh rán.

Sau khi một bệnh nhân của ông được đánh giá về khả năng an tử bên ngoài một cửa hàng bánh rán, một bác sĩ ở Ontario đã bị cơ quan quản lý y tế của tỉnh giám sát do liên tục không tuân thủ các quy trình và thủ tục.

Bác sĩ James MacLean là đối tượng của hai khiếu nại liên quan đến hai trường hợp liên quan đến chế độ an tử và hỗ trợ tự tử của Canada, được gọi là Hỗ trợ Y tế trong Cái chết (MAiD). Sau các vụ việc, trong đó có một vụ tiến hành đánh giá bên ngoài quán cà phê và cửa hàng bánh rán Tim Hortons, hành vi chung của ông đã được Hội đồng Bác sĩ và Phẫu thuật viên Ontario xem xét, và kết luận rằng MacLean thiếu khả năng phán đoán trong các quyết định của mình, đối xử với bệnh nhân theo cách “gây ra nguy cơ bị ép buộc”, và lưu giữ hồ sơ không đầy đủ.

Hội đồng nhận thấy rằng hành vi của MacLean “gây hại hoặc có khả năng gây hại cho bệnh nhân trong 5 trên 20 hồ sơ bệnh án được xem xét”.

Thomas Dillon, 45 tuổi, mắc bệnh Crohn, ngoài ra còn có tiền sử lạm dụng rượu, trầm cảm và ý định tự tử, đã gặp MacLean nhiều lần bên ngoài cửa hàng bánh rán để đánh giá khả năng được an tử.

MacLean đã tiến hành đánh giá khả năng được an tử của Dillon bên ngoài quán cà phê Tim Hortons, nơi bác sĩ xác định ông đủ điều kiện, sau đó họ đã trao đổi nhiều tin nhắn để lên kế hoạch cho sự kết thúc cuộc đời của ông. Hai ngày sau, họ gặp lại nhau tại quán cà phê, từ đó bác sĩ lái xe đưa bệnh nhân đến nơi anh ta sẽ kết thúc cuộc đời mình. MacLean sau đó đã kết thúc cuộc đời của Dillon bằng phương pháp an tử tại một đơn vị công nghiệp nơi chuẩn bị thi thể để vận chuyển đến nhà tang lễ. Hội đồng Bác sĩ và Phẫu thuật viên Ontario kết luận rằng MacLean đã vượt quá giới hạn nghề nghiệp với thái độ tùy tiện khi kết thúc cuộc đời của Dillon, và nhận thấy địa điểm đánh giá tư cách hành nghề là không phù hợp. Gia đình người quá cố không thể tin rằng MacLean vẫn được phép hành nghề. Đã có thông tin cho rằng gia đình của Dillon đồng ý với một số kết luận của Hội đồng; tuy nhiên, họ cho rằng cơ quan quản lý không làm đủ để ngăn chặn các hành vi lạm dụng tiếp theo xảy ra. “Tôi kinh hoàng khi Hội đồng không ngăn cản ông ta hành nghề”, dì của Dillon, Megan Nichols, nói. “Cần thêm những gì để giải quyết tai họa này?”

Hội đồng đã cảnh cáo MacLean và đồng ý với một số điều kiện liên quan đến hoạt động hành nghề của ông, bao gồm giám sát lâm sàng tối thiểu sáu tháng và kiểm tra đột xuất các địa điểm hành nghề và hồ sơ bệnh nhân của ông.

Không có vấn đề nào trong số này được đưa lên Tòa án Kỷ luật Bác sĩ và Phẫu thuật viên Ontario, nơi xét xử các cáo buộc về hành vi sai trái hoặc thiếu năng lực chuyên môn.

Phát ngôn nhân của Right To Life UK, Catherine Robinson, cho biết: “Đây lại là một trường hợp đáng buồn khác cho thấy những điều có thể xảy ra ở Anh nếu việc trợ tử được hợp pháp hóa ở đây”.

“Các biện pháp bảo vệ trên giấy tờ không có nhiều ý nghĩa nếu các bác sĩ chỉ đơn giản là bỏ qua chúng, và dường như Bác sĩ MacLean chỉ bị khiển trách nhẹ cho hành vi thô bạo của mình. Tất nhiên, ngay cả khi Bác sĩ MacLean hành động theo đúng quy trình, hành động của ông vẫn đáng bị lên án”. “Nhà nước và các chuyên gia y tế không nên giúp đỡ mọi người kết thúc cuộc sống của chính họ. Điều đó làm biến dạng nghiêm trọng mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân và ngụ ý rằng một số cuộc sống không đáng sống.”


Source:Catholic Herald

2. Các nhà thờ Pháp hứng chịu những cuộc tấn công mới

Một nhà thờ Công Giáo ở miền nam nước Pháp đã bị phá hoại vào cuối tuần Lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống, đây là vụ việc mới nhất trong một chuỗi các vụ tấn công dai dẳng vào các nơi thờ phượng và biểu tượng Kitô giáo trên khắp đất nước.

Vào thứ Hai, ngày 25 tháng 5, nhà thờ Saint-Pierre-ès-Liens ở Mérens, thuộc tỉnh Lot-et-Garonne, đã bị phát hiện bị hư hại sau khi những kẻ đột nhập vào. Các bức tượng bị vỡ, các vật dụng phụng vụ bị vứt lung tung trên sàn nhà, các chậu hoa bị lật đổ và ít nhất một cửa sổ kính màu bị đập vỡ. Nhà thờ vẫn là một nơi thờ tự hoạt động tích cực, được sử dụng cho các bí tích và sinh hoạt giáo xứ.

Trong một vụ việc riêng biệt ở Comps, thuộc tỉnh Gard, một cây thánh giá bằng kim loại đặt trên một mỏm đá nhìn ra thị trấn đã bị nhóm Hành động Công dân Chống Phân biệt chủng tộc và Chống Phát xít ở Beaucaire phản đối. Nhóm này đã chuyển vụ việc đến Liên đoàn Nhân quyền Pháp, cho rằng việc lắp đặt này vi phạm các nguyên tắc thế tục.

Tribune Chrétienne, tờ báo Công Giáo Pháp đầu tiên đưa tin về các vụ việc này, cho biết những vụ tấn công như vậy xảy ra với tần suất đáng báo động. Các nhà thờ trên khắp nước Pháp đã nhiều lần bị phá hoại, bao gồm cả việc chặt đầu tượng Đức Mẹ Maria, phá hủy thánh giá, phá hoại hòm đựng Mình Thánh và thỉnh thoảng bị đốt phá. Bài báo đặt câu hỏi: “Cần bao nhiêu nhà thờ nữa bị xúc phạm trước khi cả nước nhận thức đầy đủ về mức độ nghiêm trọng của những hành vi này?”

Đài quan sát Di sản Tôn giáo trước đây đã cảnh báo rằng cứ hai tuần lại có một nhà thờ biến mất ở Pháp do hỏa hoạn, bán hoặc phá hủy. Chủ tịch của tổ chức này, Édouard de Lamaze, cho biết hai phần ba số vụ cháy nhà thờ có nguồn gốc tội phạm. Mặc dù những con số này liên quan đến di sản tôn giáo nói chung, nhưng hầu hết các địa điểm bị ảnh hưởng đều là Công Giáo. Pháp có khoảng 45.000 nhà thờ và nhà nguyện Công Giáo, nhiều trong số đó là di tích lịch sử. Dữ liệu tình báo tội phạm của Pháp ghi nhận 877 vụ tấn công vào các địa điểm thờ phượng của Công Giáo chỉ riêng trong năm 2018, với các vụ phá hoại được báo cáo tăng mạnh trong thập niên trước. Khoảng 5.000 công trình tôn giáo hiện được coi là có nguy cơ biến mất. Các đô thị, sở hữu hầu hết các công trình tôn giáo theo luật năm 1905 về việc tách biệt Giáo hội và nhà nước, thường thiếu nguồn lực để bảo trì và bảo vệ đúng cách. Các vụ việc ở Mérens và Comps xảy ra trong bối cảnh cuộc tranh luận đang tiếp diễn ở Pháp về chủ nghĩa thế tục, hay laïcité, vị trí của tôn giáo trong không gian công cộng và việc bảo tồn di sản Kitô giáo. Các lãnh đạo Công Giáo và những người vận động bảo tồn di sản đã nhiều lần kêu gọi tôn trọng hơn nữa các nơi thờ tự và bảo vệ mạnh mẽ hơn các nhà thờ lịch sử của Pháp. Tần suất các vụ tấn công như vậy đã làm dấy lên mối lo ngại ngày càng tăng trong cộng đồng Công Giáo Pháp rằng bản sắc Kitô giáo lịch sử của đất nước đang bị xói mòn dần dần cả trong không gian công cộng và thánh đường.


Source:Catholic Herald

3. Tòa án Âu Châu phán quyết Thổ Nhĩ Kỳ phân biệt đối xử với các linh mục Chính thống giáo.

Tòa án Nhân quyền Âu Châu đã phán quyết rằng Thổ Nhĩ Kỳ đã vi phạm quyền của hai linh mục Chính thống giáo Hy Lạp bằng cách ngăn cản họ tham gia quản lý các quỹ thuộc cộng đồng tôn giáo của chính họ.

Trong vụ án Mavrakis và những người khác kiện Thổ Nhĩ Kỳ, Tòa án đã xem xét các khiếu nại của các giáo sĩ Chính thống giáo Hy Lạp, những người đã bị chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ từ chối cho phép trở thành thành viên hội đồng quản trị của các quỹ Chính thống giáo Hy Lạp ở Istanbul. Vụ án liên quan đến hai quỹ nhà thờ và một quỹ trường trung học thuộc cộng đồng thiểu số Chính thống giáo Hy Lạp.

Phán quyết này là một lời chỉ trích mạnh mẽ đối với Ankara và đã làm dấy lên cuộc tranh luận mới về tự do tôn giáo và vị thế của các cộng đồng thiểu số Kitô giáo tại một quốc gia từng là một trong những trung tâm chính của Kitô giáo.

Trung tâm Luật và Công lý Âu Châu, được phép can thiệp vào vụ việc, cho biết tranh chấp này minh họa sự can thiệp của nhà nước vào việc tổ chức các quỹ tôn giáo Chính thống giáo Hy Lạp. Nhóm pháp lý Kitô giáo có trụ sở tại Strasbourg cho biết các nguyên đơn, Niko Mavrakis và Corç Kasapoğlu, đã được bầu vào hội đồng quản trị của các quỹ cộng đồng Chính thống giáo Hy Lạp trước khi bị Tổng cục Quỹ của Thổ Nhĩ Kỳ bãi nhiệm với lý do họ là giáo sĩ.

Tổ chức ECLJ lập luận rằng, không giống như các tín hữu Hồi giáo, các giáo sĩ Kitô giáo ở Thổ Nhĩ Kỳ không được phép quản lý các tổ chức tôn giáo của họ, và sự hạn chế này ảnh hưởng đến quyền tự do lập hội, tự do tôn giáo và bình đẳng trước pháp luật.

Phán quyết này làm nổi bật tình trạng bấp bênh của các cộng đồng Kitô giáo lâu đời ở Thổ Nhĩ Kỳ. Kitô giáo chiếm tỷ lệ lớn hơn nhiều trong dân số Tiểu Á vào đầu thế kỷ 20, khi Anatolia là nơi sinh sống của các cộng đồng Kitô giáo Hy Lạp, Armenia, Assyria và các cộng đồng Kitô giáo khác lớn và cổ xưa có từ thời các tông đồ. Ngày nay, Kitô giáo chỉ chiếm một thiểu số nhỏ ở Thổ Nhĩ Kỳ.

Sự suy giảm này diễn ra sau nhiều đợt đàn áp, thảm sát, trục xuất và các chính sách hạn chế liên tiếp, bao gồm cả các sự kiện năm 1915-1923, được nhiều chính phủ và nhà sử học công nhận rộng rãi là cuộc diệt chủng Armenia. Thổ Nhĩ Kỳ bác bỏ thuật ngữ “diệt chủng”, mô tả các sự kiện này là các cuộc di dời trong thời chiến và bạo lực giữa các cộng đồng.

Ngay cả ngày nay, đời sống Kitô giáo ở Thổ Nhĩ Kỳ vẫn phải đối mặt với nhiều trở ngại. Tòa Thượng phụ Đại kết Constantinople, các Giáo hội Armenia và Giáo Hội Công Giáo không được hưởng địa vị pháp lý ngang bằng với các cộng đồng tôn giáo ở một số quốc gia Âu Châu khác. Các cộng đồng Kitô giáo thường dựa vào hệ thống các quỹ cộng đồng, hoạt động của hệ thống này được chính quyền quản lý chặt chẽ.

Tổ chức ECLJ cho biết những thay đổi quy định thường xuyên và sự giám sát của nhà nước đã ngăn cản các cộng đồng thiểu số Kitô giáo duy trì các tổ chức của họ, và các quỹ có nguy cơ bị gắn mác “không hoạt động” hoặc “bất mãn”, điều này có thể khiến họ chịu sự kiểm soát của nhà nước.

Các vụ bạo lực và phá hoại cũng tiếp diễn. Vào Tháng Giêng năm 2024, nhà thờ Công Giáo Santa Maria ở Istanbul đã bị tấn công trong Thánh lễ Chúa nhật, một vụ tấn công do tổ chức Nhà nước Hồi giáo, gọi tắt là IS nhận trách nhiệm. Một người đàn ông đã thiệt mạng, và chính quyền Thổ Nhĩ Kỳ sau đó cho biết hai nghi phạm có liên hệ với Nhà nước Hồi giáo đã bị bắt giữ.

Tổ chức bác ái quốc tế Open Doors xếp Thổ Nhĩ Kỳ ở vị trí thứ 41 trong Danh sách Theo dõi Thế giới năm 2026 về các quốc gia nơi Kitô hữu phải đối mặt với sự đàn áp khắc nghiệt nhất. Hồ sơ quốc gia của tổ chức này cho biết Kitô hữu ở Thổ Nhĩ Kỳ phải đối mặt với sự phân biệt đối xử về mặt thể chế và áp lực văn hóa, trong đó những người cải đạo đặc biệt dễ bị tổn thương trước sự thù địch của gia đình và xã hội.

Phán quyết của Tòa án Âu Châu cũng đã thu hút sự chú ý trở lại về tình trạng của các địa điểm Kitô giáo quan trọng, đặc biệt là Hagia Sophia. Vào tháng 7 năm 2020, Tổng thống Recep Tayyip Erdoğan đã ban hành sắc lệnh chuyển đổi nhà thờ có từ thế kỷ thứ sáu này – một trong những thành tựu kiến trúc vĩ đại nhất của Kitô giáo và là nhà thờ chính tòa cũ – trở lại thành đền thờ Hồi giáo. Động thái này đã vấp phải sự chỉ trích từ Đức Thánh Cha Phanxicô, UNESCO và các nhà lãnh đạo Kitô giáo trên toàn thế giới.

Việc chuyển đổi này đã đảo ngược tình trạng của tòa nhà, vốn là một bảo tàng kể từ năm 1935, và được nhiều người Công Giáo và Chính thống giáo coi là một sự đảo ngược mang tính biểu tượng đối với hàng thế kỷ hiện diện của Kitô giáo ở Constantinople. Sau đó cùng năm, nhà thờ Chora cũng được chuyển đổi thành một đền thờ Hồi giáo.

Phán quyết của Tòa án Strasbourg được đưa ra vài tháng sau chuyến thăm Thổ Nhĩ Kỳ của Giáo hoàng Lêô XIV vào năm 2025 để kỷ niệm 1.700 năm Công đồng Nicaea, một trong những sự kiện nền tảng của giáo lý Kitô giáo, được tổ chức tại vùng đất hiện nay thuộc Thổ Nhĩ Kỳ. Trong chuyến thăm, Giáo hoàng đã cầu nguyện với các nhà lãnh đạo Kitô giáo tại Nicaea, nay là Iznik, và kêu gọi các Kitô hữu noi theo con đường “gặp gỡ huynh đệ, đối thoại và hợp tác”.

Trong chuyến thăm đó, khi phát biểu tại Nhà thờ Chúa Thánh Thần ở Istanbul, Đức Giáo Hoàng Lêô đã mô tả Thổ Nhĩ Kỳ là một “vùng Thánh Địa” nơi câu chuyện về Israel gặp gỡ sự ra đời của Kitô giáo, và nhắc lại rằng tám Công đồng Đại kết đầu tiên đã được tổ chức tại đây.

Quyết định của Tòa án Âu Châu khẳng định lại rằng các cộng đồng tôn giáo phải được tự do quản lý các tổ chức của mình mà không bị nhà nước can thiệp tùy tiện.


Source:Catholic Herald

4. Đức Giáo Hoàng cho phép các giám mục, với sự đồng ý của Vatican, cách chức các bề trên của các tu viện tự trị.

Trong một sắc lệnh đề ngày 25 tháng 3 và được công bố ngày 28 tháng 5, Đức Giáo Hoàng Lêô XIV đã trao cho Bộ các Dòng tu và Hội dòng Tông đồ quyền cho phép các giám mục cách chức các bề trên cao cấp của các tu viện tự trị khỏi cộng đồng tu sĩ của họ.

Bộ Giáo luật định nghĩa một tu viện tự trị là một tu viện “không có bề trên cao cấp nào khác ngoài bề trên quản lý của chính nó và không liên kết với một tu viện khác theo cách mà bề trên của tu viện sau có quyền lực thực sự đối với tu viện đó”.

Các tu viện tự trị được “giao phó cho sự giám sát đặc biệt của giám mục giáo phận” (Điều 615). Do đó, giám mục giáo phận chủ trì cuộc bầu cử bề trên (Điều 625), tiến hành các cuộc thanh tra (Điều 628), nhận báo cáo hàng năm về việc quản lý của bề trên (Điều 637), và phải phê duyệt việc bãi nhiệm một thành viên khỏi lời khấn tạm thời (Điều 688).

Bộ luật quy định các thủ tục bãi nhiệm thành viên của các tu viện vì nhiều hành vi khác nhau, từ giết người, bội giáo, lạm dụng tình dục trẻ vị thành niên đến “ngoan cố không tuân theo các chỉ thị hợp pháp của bề trên trong vấn đề nghiêm trọng” (Điều 694-704). Năm 2022, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã trao cho các bề trên chính của các tu viện tự trị quyền bãi nhiệm thành viên của cộng đồng (Điều 699 triệt 2); theo quy định trước đây của Điều 699 triệt 2, giám mục địa phương, chứ không phải bề trên chính, mới có quyền bãi nhiệm thành viên.

Như vậy, bốn năm sau khi các giám mục địa phương mất quyền bãi nhiệm các thành viên của các tu viện tự trị, các giám mục giờ đây đã có quyền bãi nhiệm chính các bề trên cao nhất, nhưng chỉ khi được sự cho phép của Vatican. Sắc lệnh mới được công bố, hay văn bản hành chính, ghi nhận rằng “Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã bày tỏ ý kiến ủng hộ” đối với sự thay đổi này.

Một ví dụ về tu viện tự trị ở Hoa Kỳ là tu viện nay đã bị giải thể của dòng Carmelô Nhặt Phép ở Arlington, Texas. Năm 2018, các nữ tu dòng Carmelô ở đó đã đồng ý xin phép được tách khỏi sự giám sát của các tu sĩ dòng Carmelô để trở thành một tu viện tự trị dưới sự giám sát của giám mục Fort Worth; năm 2020, Vatican đã chấp thuận yêu cầu này.

Trong cuộc tranh chấp dẫn đến việc giải thể tu viện, nhiệm kỳ của bề trên đã hết hạn; Vatican đã bổ nhiệm một bề trên mới nhưng các nữ tu từ chối tiếp nhận. Tháng 12 năm ngoái, giám mục của Fort Worth đã thành lập một tu viện dòng Carmelô mới với sáu nữ tu.


Source:Catholic World News