CON ĐƯỜNG ĐI LÊN NHANH NHẤT LÀ ĐI XUỐNG
“Càng hạ mình trong mọi sự, con càng đẹp lòng Chúa!”.

Một học giả tâm sự, “Chớ gì tôi đủ trung thực để thừa nhận mọi thiếu sót của tôi; đủ sáng suốt để chấp nhận những lời xu nịnh mà không khiến tôi trở nên kiêu ngạo; đủ khôn ngoan để nhận ra những sai lầm của mình; đủ khiêm tốn để đánh giá cao sự vĩ đại của người khác; đủ sâu để cúi xuống hầu có thể ngẩng lên. Bởi lẽ, ‘con đường đi lên nhanh nhất là đi xuống!’”.

Kính thưa Anh Chị em,

‘Con đường đi lên nhanh nhất là đi xuống!’. Thật thú vị! Đó cũng là những gì Lời Chúa Chúa Nhật hôm nay tiết lộ. Người ta mở cửa đón Chúa Giêsu vào nhà dùng bữa, cốt để dò xét Ngài; Ngài bất ngờ lật ngược tình thế, mở cửa ‘lòng họ’, nói cho họ ‘nghệ thuật đi lên, là biết đi xuống!’.

Luca rất chi tiết, “Họ cố dò xét Ngài”. Rõ ràng, các biệt phái đã mời Chúa Giêsu dùng bữa với mục đích dò xét Ngài, xu hướng của họ là tìm lỗi nơi những ai không thuộc nhóm mình. Bỗng “Thấy khách dự tiệc cứ chọn cỗ nhất mà ngồi”, Chúa Giêsu bất ngờ hoán đổi vị thế! Ngài mời họ mở cửa trái tim, xem lại niềm kiêu hãnh; mời họ học cách xử thế khôn ngoan của Chúa thay vì của người đời. Mời Chúa Giêsu bước vào cuộc sống luôn có nghĩa là mở lòng mình cho một thách đố! Ngài sẽ ân thưởng cho sự hào hiệp này qua việc chỉ cho chúng ta con đường dẫn đến sự thánh thiện cao cả hơn; nghĩa là, Ngài sẽ tiết lộ những điểm yếu của chúng ta, thách thức mỗi người trở nên tốt hơn. Kitô giáo không bao giờ thoải mái! Hãy sẵn sàng để khám phá ra rằng, chúng ta không thánh thiện và tốt đẹp như mình tưởng. Khiêm tốn là nhân đức cần thiết cho bất cứ ai muốn nên thánh; ‘con đường đi lên nhanh nhất là đi xuống!’. Vậy, chúng ta có dành cho Chúa Giêsu vị trí đầu tiên trên bàn ăn cuộc đời mình không; và liệu chúng ta có thực sự lắng nghe Ngài để vượt qua những khiếm khuyết và lớn lên trong sự thánh khiết không?

Bài đọc Huấn Ca hôm nay cũng nói đến khiêm nhường, “Càng hạ mình trong mọi sự, con càng đẹp lòng Chúa!”. Thánh Vịnh đáp ca có chung một tâm tình, “Chúa đã chuẩn bị chỗ định cư cho kẻ cơ bần”. Khiêm tốn đôi khi thật khó, vì tự nhiên, chúng ta thường cho mình là trung tâm; đang khi với Chúa Giêsu, khiêm nhường là chìa khoá ngôi nhà hạnh phúc. Nếu chỉ tìm kiếm bản thân, tìm kiếm “cỗ nhất”, chúng ta sẽ thất vọng; vì những gì thuộc về thế gian chỉ là ngõ cụt chẳng bao giờ thoả mãn đủ. Chúa không thưởng cho lòng tự ái! Những gì con người tặng trao như danh dự, quyền lực, niềm vui… luôn giới hạn về thời gian và số lượng, không thể no thoả tâm hồn, vốn luôn khát khao Chúa. Chúa sẽ nâng chúng ta lên đến sự viên mãn thực sự chỉ khi chúng ta bước xuống khỏi tháp ngà chủ nghĩa vị kỷ. ‘Con đường đi lên nhanh nhất là đi xuống!’.

Anh Chị em,

“Càng hạ mình trong mọi sự, con càng đẹp lòng Chúa”. Để đẹp lòng Chúa, Lời Chúa dạy rất rõ: “Đi xuống!”. Hơn ai hết, Chúa Giêsu đã làm đẹp lòng Chúa Cha trong mọi sự; Ngài sống những gì Ngài dạy. Ngài đã xuống tận nơi sâu thẳm nhất, cùng tột nhất, mà một tội nhân tàn tệ nhất bị đối xử. Ngài chấp nhận chết trong tủi hổ như một đại tội nhân để cứu lấy một nhân loại tội lỗi. Vì thế, “Thiên Chúa đã siêu tôn Ngài, tặng ban một danh hiệu trổi vượt trên muôn ngàn danh hiệu”. Như vậy, nếu khiêm tốn tìm cách phụng sự Chúa thay vì cung phụng bản thân, chúng ta giao lại tất cả cho Chúa; Ngài sẽ cho chúng ta một vị trí trong kế hoạch tốt nhất của Ngài. Phần thưởng của Chúa, sự sống vĩnh cửu và hạnh phúc thiên đàng, luôn tốt hơn phần thưởng của thế gian. Nếu cuộc sống ví như bữa tiệc Lời Chúa hôm nay, thì thời gian của chúng ta trên thế giới này chỉ là món khai vị; “Điều mắt chưa hề thấy, tai chưa hề nghe, lòng người không hề nghĩ tới, ấy là điều Chúa đã sắm sẵn cho những ai yêu mến Ngài”.

Chúng ta có thể cầu nguyện,

“Lạy Chúa, con đường đi xuống nhanh nhất của con, là cố tìm cách đi lên theo kiểu thế gian. Xin cho con biết đi lên theo cách của Chúa, hạ mình để được Chúa nâng lên!”, Amen.

(Tgp. Huế)