
Michael Rennier, trong bản tin Aleteia ngày 06/04/2026, kể lại rằng:
Vào một buổi sáng thứ Hai tuần trước, tôi thức dậy sớm, thu xếp hành lý, và vợ tôi đưa tôi đến sân bay. Trong hai tuần tiếp theo, tôi sẽ hành hương đến Rome cùng các học sinh cuối cấp từ Học viện Chesterton. Tôi đến chỗ nhóm đang tập trung bên trong nhà ga. Chúng tôi điểm danh và đi đến quầy làm thủ tục cho chuyến bay. Chuyến bay bị hủy. Không có lựa chọn thay thế nào khác.
Sau nửa tiếng ở quầy dịch vụ, cuối cùng chúng tôi cũng có được một kế hoạch thay thế… tám tiếng sau đó. Tôi gọi cho người vợ kiên nhẫn của mình và nàng quay lại đón tôi. Chiều hôm đó, chúng tôi quay lại lần thứ hai. Lần này chúng tôi cần bay đến Denver (ngược hướng với Rome đối với chúng tôi) và sau đó bắt chuyến bay sáng hôm sau đến Frankfurt rồi tiếp tục đến Rome. Mất ngủ và kiệt sức, chúng tôi đến Frankfurt muộn hơn một ngày. Ở đó, chúng tôi được thông báo rằng chúng tôi chưa bao giờ được đặt chỗ trên chuyến bay đến Rome và chỉ có thể đặt lại chỗ cho chuyến bay sau đó năm tiếng.
Năm tiếng đồng hồ thêm ở sân bay với một nhóm lớn những thanh thiếu niên thiếu ngủ nhưng lại tràn đầy năng lượng một cách kỳ lạ. Thực ra, họ xử lý tình huống tốt hơn tôi. Họ thật tuyệt vời. Tôi cảm thấy và trông như một thây ma. Khi đến Rome, người dẫn đoàn hành hương của chúng tôi hỏi trên xe buýt vào thành phố liệu tôi có muốn dẫn dắt nhóm cầu nguyện không. Tôi nhìn cô ấy với vẻ không hiểu. Đó là lý do tại sao tôi mệt mỏi đến vậy.
Sau khi hồi phục một chút, tôi suy gẫm về sự kiệt sức của một người hành hương – tất cả những bất tiện, chi phí và mệt mỏi. Trước khi có phương tiện giao thông hiện đại, những người hành hương đi bộ hoặc thực hiện những chuyến đi nguy hiểm trên biển. Tôi chắc chắn rằng khi họ đến Rome, chân mỏi nhừ và đói khát, để chiêm ngưỡng mặt tiền lấp lánh của nhà thờ St. Mary Major, nó sẽ giống như một Jerusalem mới vàng rực rỡ, đầy mê hoặc. Một sự tương phản tuyệt vời, cảnh tượng hẳn đã rất choáng ngợp.
Vô cùng mệt mỏi
Ngày nay, các cuộc hành hương dễ dàng hơn nhiều. Máy bay hiện đại là một điều kỳ diệu, gần như là một phép lạ về sự tiện lợi và tốc độ. Bạn lên máy bay và vài giờ sau đã ở phía bên kia thế giới. Nhưng dù vậy, trải nghiệm phải xoay xở ở khu vực gửi đồ ở sân bay, hành lý, đi qua máy dò kim loại và các biện pháp an ninh khác, các chuyến bay bị hoãn, bị hủy, thiếu ngủ… vẫn vô cùng mệt mỏi.
Tôi từng đạp xe hàng trăm dặm đến Đền thờ Đức Mẹ Guadalupe ở Wisconsin. Tôi yêu thích sự khó khăn về thể chất của chuyến đi. Tôi yêu thích việc nỗ lực cuối cùng để leo lên ngọn đồi đến chính đền thờ. Sau đó, tôi cảm thấy như thể mình đã nhịn ăn trước một bữa tiệc thịnh soạn. Sự mệt mỏi của chuyến đi khiến niềm vui khi đến đích càng thêm mãnh liệt. Điều này tương tự như việc ngắm nhìn cảnh núi non sẽ đẹp hơn nhiều nếu bạn leo bộ thay vì lái xe.
Để đến Rome, ở Mỹ chúng tôi không có tuyến đường đi bộ hay xe đạp nào, vì vậy chuyến vượt Đại Tây Dương được thực hiện trong sự thoải mái của ghế máy bay. Tuy nhiên, những bất tiện là có thật. Chúng tôi đến nơi muộn gần hai ngày so với dự kiến, căng thẳng, kiệt sức và chỉ ăn đồ ăn ở sân bay. Tôi thầm tiếc nuối thời gian đã mất ở sân bay thay vì được đến Rome – thì chợt nhận ra rằng Chúa đang ban cho chúng tôi một cơ hội. Chúng tôi được ban cho cơ hội, dù nhỏ bé, để chịu đựng trên đường đến Rome.
Một cuộc hành hương sẽ hiệu quả nhất khi có những bất tiện. Những người hành hương được lợi từ đôi chân mệt mỏi và những ngày dài. Than phiền về điều đó sẽ làm mất đi giá trị của cuộc hành trình. Hilaire Belloc, người nổi tiếng với những chuyến hành hương dài và gian khổ, nhận xét rằng điểm mấu chốt là để giải thoát bản thân khỏi những tiện nghi thường nhật của cuộc sống để tìm kiếm sự chuyển hóa tâm linh. Ông viết: “Tôi sẽ nhìn thấy tất cả những gì có thể về con người và vạn vật; vì bất cứ điều gì vĩ đại và đáng giá chỉ là một điều bình thường được biến đổi.”
Đối với ông, toàn bộ trải nghiệm đều được bao hàm. Ông trân trọng không chỉ điểm đến mà cả chính hành trình. Ông viết: “Tôi sẽ viếng mộ một vị thánh… nhưng trên đường đi, tôi muốn làm một điều gì đó hơi khó khăn để thể hiện cái giá mà tôi phải trả để được hiệp thông với nơi an nghỉ của ngài.”
Đó là một cái giá nhỏ phải trả, ông nói, và nó cho phép chúng ta tham gia theo cách biến chuyến đi từ du lịch đơn thuần thành một trải nghiệm chuyển hóa. Thông qua đau khổ, mọi phần của chuyến đi đều được thay đổi, mọi phần đều đáng được trân trọng. Ngay cả việc ngồi trong nhà ga sân bay 10 tiếng đồng hồ cũng mang lại sự giác ngộ tâm linh.
Nhằm mục đích làm chúng ta bàng hoàng... giống như cuộc sống vậy.
Belloc đã tìm kiếm con đường khó khăn, gian khổ nhất có thể trong những chuyến hành hương đi bộ của mình, nói rằng trải nghiệm đó nhằm mục đích "làm chúng ta bàng hoàng theo một cách nào đó", phá vỡ sự ổn định của chúng ta. Những ảo tưởng về sức mạnh, dẫn chúng ta đến sự thừa nhận điểm yếu, và nhờ đó chuẩn bị cho chúng ta đón nhận ân sủng. Tôi gần như nghĩ rằng, nếu cuộc hành trình quá dễ dàng và thuận tiện, tôi đã bỏ lỡ điều gì đó. Tôi cần phải bị đẩy đến bờ vực của sự nhàm chán và than phiền để nhận ra mình mong manh đến mức nào. Tôi không thể chịu đựng được việc thiếu ngủ và buồn chán dù chỉ hai ngày trước khi trở nên cáu kỉnh, và giờ tôi biết mình vẫn còn một chặng đường dài phía trước và rất nhiều ân sủng chưa được đón nhận. Tôi cần tất cả.
Sự nhận thức về nhu cầu của tôi chính là điều đã cho phép tôi, khi cuối cùng chúng tôi đã đến nơi, quỳ xuống trong kiệt sức tại những thánh địa của Rome. Chúa chúng ta là một người hành hương đến Thập tự giá. Thánh Phêrô và Thánh Phaolô là những người hành hương đến sự tử đạo. Có lẽ, theo cách khiêm tốn và bất toàn của mình, tôi có thể là một người hành hương đã học cách chết đi một chút nữa đối với những kỳ vọng của bản thân, một người đàn ông mệt mỏi và biết ơn, người từ nay sẽ dựa vào Chúa nhiều hơn.