Is 50:4-9
Tv 68(69):8-10, 21-22, 31, 33-34
Mt 26:14-25
Các môn đệ buồn rầu quá sức, lần lượt hỏi Người: “Thưa Thầy, chẳng lẽ lại là con sao?”
Nếu bạn biết trước rằng ai đó sẽ phản bội bạn dẫn đến cái chết, bạn có kết bạn với họ không, hoặc nếu đã kết bạn với họ, bạn có cho phép họ tiếp tục ở trong vòng bạn bè thân thiết của mình không?
Văn hóa tẩy chay hiện đại của chúng ta chắc chắn sẽ nói “không”!
Tuy nhiên, nếu thành thật mà nói, tất cả chúng ta đều được hưởng lợi từ tình yêu thương dễ tổn thương mà Chúa Giêsu thể hiện, không chỉ đối với Giuđa, mà còn đối với tất cả những người theo Ngài. Đúng là chỉ có một trong số các Tông đồ được Chúa Giêsu chọn đã phản bội Ngài đến chết. Nhưng một người khác thậm chí còn chối bỏ việc quen biết Ngài, tất cả đều bỏ chạy khi Ngài bị bắt, và chỉ có một người thực sự ở bên cạnh Ngài dưới chân thập tự giá.
Tôi muốn tin rằng mình nằm trong số những tín hữu đã theo Ngài đến tận thập tự giá và ở bên Ngài cho đến phút cuối cùng. Nhưng khi chiêm ngưỡng Đấng đã chết vì tội lỗi tôi, tôi nhận ra rằng mình đang đứng đó như một người cần sự tha thứ của Ngài.
Điều thực sự kỳ diệu về Chúa Giêsu là Ngài chọn và yêu thương mỗi người chúng ta như bạn hữu của Ngài, dù biết rằng chúng ta sẽ làm Ngài thất vọng. Mỗi lần chúng ta đi lễ, chúng ta đều cùng chia sẻ bữa ăn và sự thân mật với Ngài như Giuđa đã từng ăn từng uống với Chúa. Hy vọng là điều phân biệt chúng ta với Giuđa, chính là chúng ta biết rằng không có việc gì chúng ta làm là quá lớn lao đối với lòng thương xót của Chúa.
Lạy Chúa, con cảm ơn Ngài vì tình bạn! Con xin lỗi vì thường xuyên không đáp lại tình bạn ấy của Ngài. Xin Ngài giúp con luôn quay về với Ngài để cầu xin lòng thương xót, bất kể con đã làm điều gì sai trái với Ngài. Amen.
Katherine Stone MGL
Source:VietCatholic